kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: Nhật ký buổi nấu ăn tại Trung Tâm Thạnh Lộc - Q12 - Ngày 03/03/2013

  1. #1
    Thành viên yêu thương
    Tham gia
    30-06-2011
    Bài viết
    475
    Cảm ơn !
    892
    Thanked 1,014 Times in 362 Posts

    Default Nhật ký buổi nấu ăn tại Trung Tâm Thạnh Lộc - Q12 - Ngày 03/03/2013

    Người ta nói tháng Giêng là tháng ăn chơi... Mình cũng muốn vừa ăn chơi nhưng cũng có chút vui vui và ý nghĩa nên sẵn dịp thực hiện cái kế hoặch từ trước tết nhưng chưa thực hiện được. Mặc khác cũng là muốn tạo điều kiện để các em nhỏ có dịp có thêm những trãi nghiệm của cuộc sống. Vậy là đáng lẽ ra đầu năm lên kế hoạch cho một năm làm việc thì mình ngồi lên kế hoạch cho một buổi nấu ăn.

    Alo chia sẻ thông điệp đến cho vài người bạn, vài đứa em "Đi nấu ăn nhé". Được sự chung tay góp sức của rất nhiều người, mình thật sự rất vui. Kết quả vượt trên cả sự mong đợi của mình.

    Chia sẻ lại từng chặng một nhé

    - Ngày mùng 6 Tết, khi nhóm HS tụ tập "đập phá" ở nhà Miss NhanTieu "Chủ Nhật tới nữa đi nấu ăn nhé". Cả bọn hưởng ứng thiệt nhiệt tình.

    - Ngày 17.03 alo lên Trung Tâm gặp anh Lộc "Ngày 03.03 tới tụi em ghé nấu ăn đó" Và theo lời đề nghị của anh Lộc "Cô nấu bún riêu chay nhé. Mấy lần cô nấu các cụ ăn rất ngon và rất thích mà các đoàn không có đoàn nào nấu hết" Nghe câu này vừa vui nhưng vừa thấy hơi ngán ngán. Vì khâu nấu Bún Riêu, cực nhất là giai đoạn đãi đậu nành bốc vỏ để nấu Riêu. Nhưng không sao, mấy lần trước được, lần này được mà. Với lại có chung tay của nhiều người mà lo gì. Vậy là quyết định nấu Bún Riêu Chay.

    - Ngày 28/02: Buổi họp mặt sinh hoạt và giao lưu trước chuyến đi. Buổi sinh hoạt thật vui và ấm cúng. Và mình có thêm nhiều bạn mới.

    - Sáng ngày 02/03: Alo từ một người bạn phụ trách mua khăn "Misa ơi. Cái vụ khăn thì sao đây. Giá 14.5k nhưng người ta bớt nhiều lắm là còn 13k đó" "Thì bạn cứ chọn loại nào vừa phải hợp kinh phí thì mua" Vì cái khăn đó vừa mềm, vừa đẹp nên bạn í nhất quyết làm sao có khăn đó. Vậy là bạn của bạn ấy nghe vậy góp thêm vô cho đủ. Vậy là ta có khăn tặng các cụ với giá 12k nhưng vừa mềm, vừa đẹp... hjhj... Cảm ơn bạn Ogee84 nhiều nhé.

    - Chiều 02/03: Kiểm tra lại những vật dụng còn thừa thiếu thế nào.

    - Sáng sớm ngày 03/03: 5h sáng thôi, đã có người alo gọi dậy và kiu qua chở phụ đồ rồi. Hix...Hai con mắt còn đang nhắm. 6h45 mình đã có mặt ở Trung Tâm. Khâu vận chuyển đồ nhờ cho các bạn nam chuyên chở.



    - 7h... 7h30... rồi 8h... Mọi người có mặt càng lúc càng đông. Nhặt nấm, đãi đậu, nhặt rau,... cả nhà vừa làm vừa trò chuyện thật vui.





    Trong các giai đoạn, cực nhất là đãi đậu. Nhưng nhìn kìa... gương mặt vừa làm vừa cười tươi như hoa...



    Trong bếp, chị Thủ quỹ nhà mình đang giữ nhiệm vụ cao cả. Bữa ăn của 300 con người phụ thuộc vào "đầu bếp" này đó.



    Còn "đầu bếp" này thiệt là bon chen nha...



    Trong khi các bạn ở ngoài kia vẫn còn vướng tay với rau củ thì mấy anh em trong đây đã nhanh chóng chia quà. Phần quà chỉ là giản đơn thôi nhưng hi vọng mang một chút tình cảm ấm áp đến với các cụ và các em đơn độc nơi đây.





    10h30, trong lúc chờ khâu hoàn tất trong bếp, anh em mỗi người một tay chia bún ra cho các cụ. Nhìn mọi người súm nhau chia bún. vui..vui...vui...



    Đa phần các cụ ở đây đều không tự lo được cho mình, mọi sinh hoạt đều nhờ đến nhân viên. Tới bữa ăn, nhân viên ở đây phải đút các cụ lần lượt từ người này đến người khác. Cụ đút sớm, thức ăn còn nóng, đút trễ thức ăn vừa nở lại vừa nguội. Hiếm khi có đoàn đông người thế này để hỗ trợ các cụ và các em ăn. Phải chi CN nào cũng có đoàn như mình tới đây nhỉ?



    Kết thúc chuyến đi, anh em cùng nhau chụp tấm hình lưu niệm. Vậy là cả nhà có một chuyến đi thật vui và ý nghĩa phải không?



    Thay mặt cho các bạn làm chương trình, Tigon xin chuyến lời cảm ơn đến tất cả các anh chị, các bạn, những tấm lòng vàng... đã chung tay góp sức để buổi nấu ăn được diễn ra như mong muốn và trọn vẹn niềm vui. Cũng xin gởi lời cảm ơn tới những người bạn đã đóng góp nhưng vì bận việc nên không thế tham gia chuyến đi được.

    Và đặc biệt, mình muốn gởi lời cảm ơn tới người chị Xuyenchi5 và cô bạn nhỏ NinhDao, nhờ 2 người mà Tigon có biết thêm nhiều bạn mới, thêm những tấm lòng vàng cùng chung tay góp sức để chuyến đi thêm niềm vui, thêm ý nghĩa.

    Hẹn gặp mọi người ở chuyến đi sau nhé. Chúc nhà mình, mỗi ngày đều có thật nhiều niềm vui và ý nghĩa trong cuộc sống nhé!
    Một ngày mới, nắng lên...

  2. Được cảm ơn bởi:

    hieuyogacuoi (05-03-2013), Hoang Quy Linh (05-03-2013), jerry (06-03-2013), Moon (05-03-2013), Smily (06-03-2013), Vietway Company (06-03-2013)

  3. #2
    Thành viên yêu thương
    Tham gia
    30-06-2011
    Bài viết
    475
    Cảm ơn !
    892
    Thanked 1,014 Times in 362 Posts

    Default

    Đây là bài cảm nhận của đứa em đã tham gia cùng mình trong buối nấu ăn ở Trung Tâm nuôi dưỡng người già Thạnh Lộc hôm 03.03.2013. Copy qua đây mọi người đọc nhé.

    CẢM NHẬN TỪ MỘT CHUYẾN ĐI

    Không lạ lẫm với những chuyến đi từ thiện nhưng với Nhiên thì thật sự lạ lẫm với khi học cách giao tiếp từ con Người nơi đây. Có hình ảnh hay lời lẽ nào chân thật hơn nếu bạn hay tôi không bước vào thế giới của những người già và những trẻ em bị khuyết tật bẩm sinh và tự mình cảm nhận , phải không ?

    Mỗi mỗi con người lành lăn , bình thường như Nhiên khi tham gia chương trình nào đó như thế này dù ban đầu do bất kì lí do gì thì đến đây trái tim thật sự "thổn thức" và sống . Chúng ta sống không còn vì mình nữa mà ta đã biết sống tốt hơn vì những mãnh đời bất hạnh .

    Nếu ai đó nói với Nhiên : "Cuộc thật chẳng có gì luyến tiếc để mà sống ! " .

    Thì bạn biết đó , mình sẽ chẳng đánh bạn 1 cái tát tay nào , không chửi hay lí luận câu nói nào cả , mình chỉ nắm tay bạn và nói : " Hãy theo Tôi ! Tôi sẽ cho bạn thấy ...".

    Tính cách và thái độ con người có lẻ là do môi trường sống tác động rất nhiều thì phải , đừng quá lời như thế phải không ? Bạn thấy đó , bạn hạnh phúc biết chừng nào. Bạn còn rất nhiều thứ có giá trị và cả 1 trái tim còn nguyên vẹn để yêu thương , đừng nói mình bất hạnh khi mình không thật sự như thế.

    Không chỉ riêng trung tâm này hay một người nào nào nơi đây mà Nhiên nói đến mà còn rất ...rất nhiều mãnh đời như thế ở ngoài kia mà ta chưa biết.

    Bệnh tật hành hạ những thân xác già nua , những cơn đau không thể hết một sớm một chiềuvà không người thân thiết . Nếu có thì cũng là một quá khứ đau buồn : "Nó đã không nuôi và đuổi tôi bằng 1 cách nào đó tàn nhẫn nhất của tình người ."

    Già thì khổ theo già , trẻ cũng khổ theo trẻ .Với Nhiên , đây mới là cái tận cùng của nỗi đau chung cho xã hội . Các em sinh ra đã vội tước đi cái quyền sống bình thường như bao đứa trẻ khác ,không lành lặn thân thể ,bị bỏ rơi ....bị gọi là "khuyết tật và bại não ".
    Không biết trên khuôn mặt đang cười ngây dại đó là nụ cười hạnh phúc hay nụ cười gì nữa ? Nó cứ như xoáy vào lòng Nhiên một cảm giác rất chua xót đến lặng người.

    Em tên gì ? Chị nghe gì từ ...? Em hay chị có hiểu gì không ?
    Thế giới của em ....thế giới của chị sao mà ảm đạm quá . Không phải lúc nào cũng có những dịp đi thăm thế này vì cuộc sống vốn vội vã và vô tình đến ngạt thở nhưng cũng phải vẫn cố gắng sống để mà yêu thương đó thôi . Vì vậy em đừng khóc ,chị đừng khóc ....đừng nhìn Tôi với những ánh mắt mà chính tôi đang cố gắng hiểu ...Nhiên cũng chẳng biết mình sẽ làm gì nếu các em có những cái bắt tay, những ánh mắt , lời nói không rõ ràng . ...Mình thật sự rất lúng túng .

    Khi bắt đầu đến đây , cảm giác đầu tiên vẫn là một cảm giác rất bình thường cho một chuyến đi từ thiện là : "Vui và tự thuyết phục mình : Ah,hôm nay mày làm được một việc tốt và ý nghĩa ."
    Ngay cả khi mình cùng anh bạn (hay còn gọi khác là đồng minh có chút trầm tính) xuống bếp phụ trưởng nhóm nấu ăn .Nhưng ban đầu thôi nhé ! Chứ anh ấy cũng hoạt bát ,gần gũi và dễ thương lắm . Không có gì phủ nhận nếu mình nói rằng anh ta cũng đáng yêu nữa .

    Mình gọi anh ấy là :" Anh Quân" và anh ấy rất nhiệt tình và dĩ nhiên mình cũng vậy ,có đều không biết làm gì nhiều ngoài "loại bỏ vỏ đậu nành " cho món bún riêu chay ...hix.

    Mọi thứ còn rất lóng ngóng bởi vì Nhiên rất tệ nấu nướng mà ,cũng may là việc mình làm trong khả năng kiểm soát và không thiệt hại đến nồi bún .

    Mọi người tham gia cho lần Off từ thiện mỗi lúc càng đông ,càng vui và càng có nhiều đôi bàn tay giúp cho tiến độ được nhanh hơn .
    Cuộc sống vốn dĩ là những đều bất ngờ và đáng cho chúng ta chờ đợi . Những hạnh phúc và nụ cười cứ thế chia nhau ,không phải tìm kiếm đâu xa hết : " Nó từ trong trái tim của bạn .Nơi ấy bạn sẽ sống thật hơn với chính mình."

    Nụ cười cũng qua đi để nhường cho sự sâu lắng của trái tim ,khi mỗi anh chị và Nhiên đi đúc những phần ăn từ thiện cho những ông bà cụ hay trẻ em nơi này . Đây cũng là mục đích nắm trong chương trình và nhờ có vậy tình cảm con Người được gần nhau .
    Nhiên và bạn của mình chọn đúc ăn cho những người bệnh bị "bại não" ,rồi theo từng muỗng khi đúc cho họ ăn ,mình mới thật sự chạm vào những ánh mắt và nụ cười của người họ ,mới thật sự đặt mình vào vị trí của họ mà hiều rằng :

    " Hãy sống và sống xứng đáng với những gì bạn đang có . Đừng để hối tiếc phút giây nào và đừng nói với mình bạn là đứa "bất hạnh " nữa nhé ."

    Trân trọng .
    MN
    Một ngày mới, nắng lên...

  4. Được cảm ơn bởi:

    BONG (06-03-2013), hieuyogacuoi (05-03-2013), Hoang Quy Linh (05-03-2013), jerry (06-03-2013), Moon (05-03-2013), Smily (06-03-2013), Vietway Company (06-03-2013)

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •