kết quả từ 1 tới 8 trên 8

Ðề tài: Những câu chuyện có thật

  1. #1
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default Những câu chuyện có thật

    CẬU BÉ 5 TUỔI KỂ CHUYỆN TIỀN KIẾP

    Bé trai Ryan 5 tuổi sống tại bang Oklahoma (Mỹ) kể về lần nhìn thấy Marilyn Monroe tại một bữa tiệc nhưng chưa kịp tiến lại gần cô đã bị một cú đấm vào mặt bởi một vệ sĩ.

    Cậu bé Ryan lật giở từng trang sách cũ về Hollywood và đọc vanh vách tên các nhân vật nổi tiếng mà bé gọi là “bạn bè” mình, như nữ minh tinh lừng danh Rita Hayworth. Bé cũng có thể nhớ được từng chi tiết vụn vặt nhất về những thước phim đen trắng cổ điển của thời kỳ hoàng kim và kể rành rọt cả những bí mật hậu trường vào thời kỳ đó. Mọi chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu Ryan không phải là một cậu nhóc mới 5 tuổi.



    Theo tờ News Australia, mẹ bé, bà Cyndi, vốn không bao giờ tin vào những chuyện tái sinh hoang đường. Bà đã vô cùng bối rối khi nhận ra con trai có những ký ức về một cuộc sống mà cậu bé tin là ở kiếp trước.

    Từ sau khi con trai có biểu hiện lạ lùng, Cyndi đã mượn thêm những cuốn sách cũ viết về Hollywood để kiểm chứng hiện tượng bí ẩn này, đồng thời hy vọng Ryan sẽ nhớ ra thêm những ký ức từ kiếp trước. Bé Ryan khiến mẹ sửng sốt khi chỉ vào một bức hình được chụp vào năm 1932 trong bộ phim Night After Night và reo lên: “Mẹ, đây chính là con. Con đã tìm thấy mình”. Cậu bé sau đó mô tả chi tiết một cảnh phim với tủ chứa đầy súng đạn. Cyndi đã thức suốt đêm xem lại bộ phim đó trên Youtube và khẳng định chắc chắn có một cảnh phim giống hệt như mô tả của bé.

    Bà mẹ đã viết thư cho Tucker B Jim, tác giả những cuốn sách nói về tiền kiếp, để nhờ sự giúp đỡ từ người am hiểu lĩnh vực này. Tác giả Tucker và các cộng sự đã tìm kiếm những bức ảnh để lần ra người đàn ông trong kiếp trước của Ryan. Tên anh là Marty Martyn, một nhân vật quan trọng ở Hollywood, người từng sống ở Los Angeles và qua đời vì căn bệnh ung thư vào năm 1963, hơn 50 năm trước khi Ryan được sinh ra.



    Cậu bé Ryan nói rằng người đàn ông có tên Marty muốn “trở về” để chuộc lỗi, bởi kiếp trước anh ta đã quá tham công tiếc việc, không dành đủ thời gian cho gia đình vì không nhận thức được rằng tình cảm mới là điều đáng trân trọng nhất.

    Ngoài ra, Ryan còn miêu tả thêm những chi tiết khác về cuộc sống trong tiền kiếp. Những câu chuyện này đều được nhóm của Tucker kiểm nghiệm và chứng minh là có thật. Đó là ký ức về những chị em gái (Marty có 2 chị gái) và người mẹ có mái tóc xoăn màu hạt dẻ, về khoảng thời gian làm vũ công tại Broadway, về căn biệt thự có hồ bơi lớn tại Los Angeles và những cuộc hẹn với các cô nàng xinh đẹp trên bãi biển.

    Ryan còn biết rằng, kiếp trước mình chết trong một căn phòng với rất nhiều con số trên cửa, và sự thật trùng khớp đáng ngạc nhiên khi Marty qua đời vì ung thư trong một phòng ở bệnh viện vào năm 1963. Thỉnh thoảng cậu bé Ryan lại khóc vì nuối tiếc thời vàng son của mình nhưng cũng cho biết cảm giác mệt mỏi với những ký ức đó. Có lúc Ryan nói với mẹ: “Mẹ ơi, con chỉ muốn là chính con chứ không phải là con của kiếp trước”.

    Ông Tucker tin rằng, những ký ức về tiền kiếp được biểu hiện mạnh nhất ở trẻ nhỏ bởi tâm trí các em chưa bị ảnh hưởng nhiều bởi cuộc sống hiện tại. Nhưng ông cũng nhấn mạnh về khả năng huyền bí khác hẳn của Ryan so với những trường hợp từng điều tra. Cậu bé này biết bà ngoại mình có một người con mất ngay sau khi chào đời, điều mà ngay cả mẹ bé cũng chưa bao giờ biết. Ryan còn có thể dự đoán ai sẽ là giáo viên của mình, hoặc biết người gọi điện tới ngay trước khi nhấc máy.

    Theo ông, hầu hết trẻ em được nghiên cứu không biểu lộ một khả năng nào đặc biệt ngoài những điều về kiếp trước của mình. Ryan dường như có thêm khả năng tiếp cận thông tin mà mình chưa biết thông qua những hoạt động bất thường trong não bộ.

    Trong cuốn sách mới “Return to life”, tác giả Tucker đã ghi lại những câu chuyện kinh ngạc về trường hợp trẻ em “đầu thai” trên thế giới. Trong đó có "thần đồng golf" 3 tuổi, cậu bé cho rằng mình chính là tay golf nổi tiếng thập kỷ 30 Bobby Jones tái sinh. Hay em bé 2 tuổi bất ngờ nhớ lại ký ức về trận chiến Iwo Jima (thế chiến thứ II) trong một lần cùng bố thăm bảo tàng máy bay. Và có cả Ryan, cậu bé 5 tuổi đến từ Oklahoma.

    Thu Hiền

    Nguồn: http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc...p-2921322.html
    Tôi tìm thấy… tôi.

  2. Được cảm ơn bởi:

    hieuyogacuoi (19-03-2015), Thanhnghi8888 (09-08-2014), truonggiang (11-12-2013)

  3. #2
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default

    NẠN NHẬN CHẾT ĐUỐI ĐƯỢC TÌM THẤY NHỜ GIẤC MỢ LẠ

    Giật mình tỉnh dậy, người ngư dân theo lời chỉ dẫn kéo lưới lên thì phát hiện ra xác một trẻ nhỏ, người đã tử nạn cách đó 250 km.

    Nạn nhân bị mất tích trên biển là cậu bé Lê Gia Lập (sinh năm 1997, quê ở xã Hoà Vinh, huyện Đông Hoà, tỉnh Phú Yên). Trong chuyến du xuân đầu năm 2010 với chị gái là Lê Nguyên Quy, cậu đã bị sóng biển cuốn trôi mất tích gần nửa tháng.

    Chủ thuyền trục vớt thi thể cậu bé kể lại câu chuyện khiến ai nghe xong cũng rùng mình, lạnh gáy. Đêm 22 rạng sáng 23 âm lịch của tháng giêng năm 2010, khi mọi người đã ngủ say thì một ngư dân trên thuyền bỗng cảm thấy như có ai đó kéo tay mình. Khi tỉnh dậy, người này thấy rõ mồn một hình dáng một đứa trẻ đứng trên mũi tàu chỉ tay xuống nước. Một ngư dân hốt hoảng hỏi: “Ai đó, ai đó” nhưng đứa trẻ chỉ nhìn và chỉ tay như lúc trước.

    Thấy lạ, người này ra trước tàu thì không thấy ai, nhìn xuống nước ông mừng rỡ thấy đàn cá hàng nghìn con đang vây quanh khúc gỗ gần thuyền. Thuyền viên này vội đánh thức những người còn lại dậy quăng lưới bắt cá. Hì hục kéo lưới lên, chẳng có con cá nào ngoài khúc gỗ và một thi thể trẻ nhỏ. Vùng biển vớt được thi thể nằm rất xa bờ, cách đến hàng trăm hải lý, chỉ thuyền lớn mới ra tới. Sau này xác định vị trí nạn nhân gặp nạn, ước tính thi thể đã trôi lênh đênh khoảng 250 km trên biển.



    Về gia đình nạn nhân, sau tai nạn của đứa con trai ở bãi biển, dù đã ra sức tìm kiếm bằng mọi hình thức, nhưng thi thể nam sinh vẫn bặt vô âm tín. Khi cuộc tìm kiếm thi thể rơi vào bế tắc, khoảng 2h sáng một ngày cuối tháng giêng năm 2010, chị gái của nạn nhân nằm mơ thấy em trai mình, cậu bé nói giọng buồn buồn: “Chị đi tìm em đi, chỉ có chị, chứ không ai tìm thấy đâu”. Cô gái hoảng hốt hỏi: “Chị biết tìm em ở đâu” rồi cô nghe rõ ràng tiếng của em trai mình: “Chị về Vũng Tàu tìm em”.

    Choàng tỉnh giấc, cô gái thức đến sáng. Sáng sớm hôm sau, chị cùng 3 người bạn nữa đi trên 2 xe máy về bãi biển Vũng Tàu. Trên chuyến đi, cô bị ngã xe. Chị Quy kể: “Chân và tay tôi xát xuống đường, rách cả áo quần. May mắn hơn, chiếc xe tải chạy phía sau kịp phanh, bánh trước cách tôi chưa đến sải tay. Lúc mơ màng đau đớn, tôi lại thấy hình bóng em trai kêu cứ đi tiếp”.

    Sau khi vào bệnh viện băng bó vết thương, đúng 13h, cô gái quyết tâm tiếp tục hành trình về Vũng Tàu. Quy đến bãi biển dò hỏi mấy tiếng đồng hồ nhưng không có thông tin nào về thi thể Lập. Chị Quy viết số điện thoại mình ra giấy gửi lại người dân, cán bộ cứu hộ dọc bờ biển để giữ liên lạc.



    Sáng sớm hôm sau, vừa ngủ dậy, cô gái thấy có số điện thoại lạ gọi đến. Người đàn ông ở đầu dây bên kia xưng là cán bộ cứu hộ ở biển Vũng Tàu, vừa nghe được thông tin một ngư dân của tàu Bình Định vớt được thi thể người nam nhỏ tuổi trên vùng biển Quy Nhơn.

    Sau chừng 5 phút gọi điện kiểm tra thông tin, cô gái òa khóc gọi điện báo tin với gia đình: “Con đã tìm được xác em Lập. Em mặc áo sọc ngang, trên cổ đeo dây chuyền. Trước ngày đi chơi, dây chuyền bị gãy nên mẹ lấy chỉ may quấn tạm. Người ta vớt được cái xác trôi trên biển như thế”.

    Đúng sau ngày mãn tang con trai, mẹ cậu bé lúc này đã 42 tuổi mang thai. Điểm trùng hợp thú vị là cậu bé sau này sinh cùng ngày, cùng tháng với anh trai tử nạn trước đó. Việc mẹ cậu bé mới mất con bất ngờ sinh con sau 16 năm không sinh nở, lại sinh được bé trai cùng ngày với đứa con mới bị mất khiến nhiều người đồn thổi vô căn cứ rằng Lập đã đầu thai trở lại.

    Nguồn: http://ngoisao.net/tin-tuc/thoi-cuoc...a-2937779.html
    Tôi tìm thấy… tôi.

  4. Được cảm ơn bởi:

    hieuyogacuoi (19-03-2015), Thai An (07-03-2014), truonggiang (13-01-2014)

  5. #3
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default

    CẬU BÉ ĐẦU THAI LY KỲ Ở HOÀ BÌNH

    Một cháu bé ở Lạc Sơn (Hoà Bình) cứ nằng nặc nhận mình là đứa trẻ đã chết cách đây hơn 10 năm và đòi về ở với bố mẹ người đã chết.

    Anh Tân và chị Thuận đều là cán bộ công tác tại thị trấn Vụ Bản. Anh chị kết hôn năm 1987 đến năm 1992 chị Thuận sinh cháu trai đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến. Cậu bé khỏe mạnh bụ bẫm và lớn lên trong sự vui mừng khôn tả. Tai họa ập đến trong một lần ra sông chơi, Tiến chẳng may chết đuối, khi ấy cháu 5 tuổi, đang là học sinh trường mầm non Hoa Hồng ở thị trấn Vụ Bản. Sau việc buồn đó chị Thuận cũng không sinh nở được nữa.



    Ngày 6/10/2002, tại xóm Cọi, gần thị trấn, chị Bùi Thị Dự đã sinh một cháu bé trai xinh xắn, đặt tên là Bùi Lạc Bình. Mọi sự bình thường cho đến năm 3 tuổi, bé Bình cứ nằng nặc nhận mình là Tiến, nhà ở thị trấn Vụ Bản. Thậm chí cậu bé còn bắt mẹ đưa ra thị trấn và chỉ đúng nhà số 25, nhà của anh chị Tân, Thuận. Được sự chỉ dẫn của cô giáo Đông, dạy mầm non trong bản Cọi, anh chị Tân, Thuận đã tìm đến nhà cháu Bình. Rất ngạc nhiên, cháu Bình lại như đã quen thân từ lâu với anh chị Tân, Thuận. Được sự đồng ý của bố mẹ cháu Bình, anh chị đưa cháu Bình về thăm nhà mình. Trên đường về, để thử thằng bé, anh Tân dừng xe trước một ngôi nhà cao tầng bảo cháu, nhà bác đấy cháu vào đi. Lập tức Bình bảo, đây không phải, nhà ở dưới kia cơ. Đi qua rất nhiều đường trong thị trấn, anh Tân không đi theo đường chính vì muốn thử thằng bé. Ngạc nhiên là Bình cứ chỉ rành rọt và cho đến ngôi nhà anh Tân thì mới thôi.

    Vừa mở cửa nhà, Bình lập tức xuống xe và chạy tót vào trong và mở tủ bới đồ đạc. Chị Dự đi cùng đã định ngăn lại vì sợ vợ chồng anh Tân đánh giá con mình thiếu giáo dục nhưng anh Tân đã ngăn lại. Mặc cho cháu Bình tìm kiếm. Anh Tân hỏi thế cháu đang tìm gì? “Tìm cái máy bay và cần cẩu”. Nghe Bình nói anh Tân giật mình vì đây là hai món đồ chơi anh đã mua cho cháu Tiến trước đây. Đến lúc cháu qua đời anh mới mang vứt đi. “Bác cất đi rồi để lúc nào bác tìm lại cho cháu”, anh nói với cháu Bình. Sau bữa cơm anh Tân bảo cháu ra xe để chở hai mẹ con về nhưng thằng bé bảo, nhà ở đây, không về đâu. Nói rồi Bình chạy vào nhà leo lên giường, đúng chiếc giường bé Tiến nằm ngày trước và nằm sấp xuống giường, ngủ luôn.

    Nhìn cái dáng Bình nằm y như Tiến năm xưa vợ chồng anh Tân lặng người. Trước sự tha thiết của thằng bé đêm hôm đó chị Dự đã miễn cưỡng cho con ở lại với gia đình anh Tân. Biết chuyện thằng bé, đêm hôm đó hàng xóm láng giềng kéo đến chật kín nhà. Ai cũng thử Bình bằng những câu hỏi để xem nó kể lại chuyện ngày xưa có chính xác không. Lạ là mọi chuyện xưa cũng như những người quen, cậu bé đều biết và nhận ra. Đêm đầu tiên Bình ở với anh Tân chị Thuận, anh chị đã hỏi cháu rất nhiều chuyện. Hỏi chuyện… con chết thế nào, tại sao lại về trong xóm Cọi? Bình bảo, con cũng đã quay về nhà nhưng đến cái cống đầu ngõ có một người to lớn cứ chặn con lại rồi đuổi đi nên không vào được nhà.

    Cũng đêm đó, anh Tân giả vờ gọi lớn Tiến ơi, lập tức ở trong nhà Bình dạ và còn hỏi lại bố gọi gì con. Chỉ vào chị Thuận hỏi đây có phải là mẹ con không, cháu cũng trả lời phải. Sau khi đưa Bình về xóm Cọi, anh Tân luôn nhớ đến cháu Bình. Ba ngày hôm sau, anh Tân lại vào xóm Cọi thăm cháu. Vừa thấy anh Tân, Bình đã nhảy tót vào lòng anh như người thân thiết từ lâu lắm. Mặc cho bố mẹ, bà nội vẫn đang ngồi bên cạnh. Điều ngạc nhiên là chính bà Thỉn bà nội cháu bé nói với anh Tân: “Từ ngày thằng Bình bắt đầu bi bô tập nói tôi đã biết nó không phải người Mường mà là người Kinh. Nó nói tiếng Kinh rành rọt, điều mà chưa một đứa bé người Mường nào giống thế”. Chính Bình cũng đã có lần nói với mẹ: “Con là người Kinh, con không phải người Mường. Mẹ không đưa con về con sẽ chết”. Bà Thỉn đưa Bình đi học cháu khóc và nói: “Cháu không học trường này đâu, cháu học trường gần nhà cháu cơ, trường ở ngoài thị trấn”.



    Một thời gian sau đó Bình liên tục đòi bố mẹ “đưa về nhà con” và dọa “không đưa về con sẽ chết”. Một lần Bình ốm nặng, anh Hoan chị Dự đã rất lo lắng, sợ điều thằng bé nói sẽ linh, nó sẽ chết thật. Dù được mỗi mình cháu nhưng không còn cách nào khác, anh chị đã đồng ý cho Bình về ở hẳn với nhà anh Tân, chị Thuận. Từ ngày về với “nhà của con”, Bình chơi vui vẻ và không còn bệnh tình gì nữa. Kể từ ngày về ở với bố Tân, mẹ Thuận, Bình cũng được đổi thành tên Tiến và mang họ Nguyễn Phú Quyết Tiến. Tên họ trùng với cháu Tiến con anh Tân đã chết đuối cách thời điểm đó hơn 10 năm. Đến nay, cháu đã lớn và đang học phổ thông, cũng bình thường như bao đứa trẻ khác. Anh Tân không muốn sự việc trở nên phức tạp và được thêu dệt thêm. Tuy nhiên câu chuyện của cậu bé Bình - Tiến này khắp vùng ai cũng biết.

    Những trường hợp tương tự

    Đã có nhiều trường hợp đầu thai tương tự như trường hợp cậu bé Bình - Tiến xảy ra trên thế giới làm đau đầu các nhà nghiên cứu. Hiện có tới 2.500 hồ sơ nhân chứng lưu trữ ở Đại học Virginia được ghi chép cẩn thận về các trường hợp đầu thai này.

    Trường hợp đầu tiên là câu chuyện của Gamini Jayasuriya được sinh ra ở Sri Lanka vào năm 1962. Khi còn là một đứa trẻ, Gamini đã kể rằng cậu nhớ kiếp trước của mình. Ở kiếp trước, cậu có một người mẹ khác to lớn hơn người mẹ hiện giờ. Cậu có chú voi đồ chơi hay mang theo khi đi tắm, cậu cũng đã từng bị ngã xuống chiếc giếng gần nhà. Cậu thường bị người em tên Nimal cắn và cậu còn đang để chiếc cặp sách trên chiếc ghế trong phòng. Thật may là trong một lần tình cờ đi qua khu vực Nittambuwa (Sri Lanka), Gamini nói rằng em nhận ra mình từng sống ở đó. Và những câu chuyện cậu bé kể về kiếp trước của mình hoàn toàn đúng với một cậu bé đã chết tại đây.

    Trường hợp thứ hai được đề cập đến là một cậu bé 6 tuổi người Thổ Nhĩ Kỳ - Kemal Atasoy. Vào năm 1997, Tiến sĩ Jurgen Keil - nhà tâm lý học người Australia đã lắng nghe và ghi nhận những miêu tả một cách tự tin về cuộc sống trước kia của cậu bé Kemal. Cậu bé kể rằng ở kiếp trước, cậu đã từng sống ở Istanbul (cách đó 800 km), trong dòng họ Karakas và cậu là một tín đồ Cơ đốc giáo giàu có người Armenia và rất nhiều chi tiết về kiếp trước của mình.

    Tiến sĩ Keil đã bỏ công sức đi kiểm chứng lời nói của Kemal. Tuy rất vất vả nhưng cuối cùng, tiến sĩ cũng gặp một nhà sử học uy tín trong vùng và được nghe kể câu chuyện gần như trùng khớp với những lời Kemal đã nói. Nhà sử học kể rằng, có một gia đình đạo Cơ đốc giàu có sống trong căn nhà bên hồ. Ông ta là người Armenia duy nhất trong vùng và có họ Karakas. Vợ ông là người Hy Lạp và họ có ba người con. Người đàn ông đó chết khoảng năm 1940-1941.

    Câu hỏi được đặt ra là làm thế nào một cậu bé lại có thể biết những thông tin về một người đàn ông sống cách đó 800km và không có bất cứ một liên hệ nhỏ nào tới gia đình cậu?

    Những giả thuyết của giới khoa học

    Đầu tiên, các nhà khoa học nghĩ đến chuyện những người trong cuộc có thể đã nói dối và tưởng tượng ra những câu chuyện kỳ lạ. Giả thuyết này không đứng vững, bởi lẽ, xét về khía cạnh động cơ, những nhân vật này hoàn toàn không có động cơ nào để “sáng tạo” ra một câu chuyện như vậy. Vả lại có rất ít mối liên hệ giữa người thân của những người chết và những người đầu thai.

    Và lý do này cũng đã phủ nhận một giả thuyết khác được đề cập đến đó là nhân chứng vô tình biết được thông tin về người được cho là tiền kiếp của mình và vô tình, những thông tin đó ăn sâu vào tiềm thức, biến thành một ký ức giả, ký ức không phải của bản thân nhưng tưởng tượng đó là của chính mình.

    Một giả thuyết khác, người ta cho rằng, những ký ức có thể được di truyền từ thế hệ này qua thế hệ khác nhờ gene. “Trí nhớ gene” được lưu trong những phân tử protein của tế bào não. Khi có một năng lực nào đó làm khởi động các phân tử ấy thì ký ức về đời trước sẽ được phục hồi, con người bỗng nhiên nhớ lại những gì từng xảy ra với tổ tiên xa xôi, y như là đã xảy ra với chính mình. Tuy vậy, giả thuyết này vẫn vấp phải nhiều sự phản đối của các nhà nghiên cứu.

    Những niềm tin về sự đầu thai hay luân hồi được phổ biến rộng rãi trong các tôn giáo và đức tin. Quan niệm về sự đầu thai, luân hồi cho rằng, một người đã ở sẽ trở lại thế gian này trong một thể xác khác. Điều này gợi đến một sự kết nối giữa những cuộc đời có vẻ không liên quan đến nhau, nhưng sâu sa trong đó là bằng chứng ẩn giấu về sự nối tiếp giữa cuộc đời.

    Dù đưa ra rất nhiều bằng chứng chứng minh về hiện tượng đầu thai, luân hồi... nhưng lời giải thực sự về những trường hợp này vẫn là câu hỏi còn bỏ ngỏ.

    Nguồn: http://ngoisao.net/tin-tuc/thoi-cuoc...h-2938630.html
    Tôi tìm thấy… tôi.

  6. Được cảm ơn bởi:

    hieuyogacuoi (19-03-2015), Thanhnghi8888 (09-08-2014), truonggiang (13-01-2014)

  7. #4
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default

    MÀN TRÌNH DIỄN KHINH CÔNG KỲ DIỆU TỚI KHÓ TIN TRÊN ĐỈNH HIMALAYA

    Ảo thuật gia Dan White đã tới gặp và tận mắt chứng kiến một nhà sư ở dãy núi Himalaya, Nepal biểu diễn khinh công. Video được phát trên kênh Discovery Channel.



    "Video được phát trên kênh Discovery Channel vào ngày 29.6.2011. Trong đó ảo thuật gia Dan White đã tới gặp và tận mắt chứng kiến một nhà sư ở dãy núi Himalaya, Nepal biểu diễn khinh công. Khi trả lời phỏng vấn, nhà sư này đã giải thích cách thực hành khinh công của Phật gia khinh công là dựa theo Thiền (meditation) khác với yếu tố ma thuật (magic).

    Đặc biệt vị sư này tiết lộ ông cần người xem đứng ra phía sau thì cơ thể mình mới vận năng lượng để bay lên được...".

    Nguồn: http://danviet.vn/the-gioi/man-trinh...34555p1c26.htm
    Tôi tìm thấy… tôi.

  8. Được cảm ơn bởi:

    Thai An (07-03-2014), Thanhnghi8888 (09-08-2014)

  9. #5
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default

    LY KỲ "NGƯỜI CHẾT" BẬT DẬY, TIẾN THẲNG BÀN THỜ...THẮP NHANG

    Điều kỳ lạ về người đàn ông bỗng dưng "bật nắp quan tài", sống khỏe như thường khiến nhiều bà con từ khắp nơi, vượt hàng trăm cây số đến Bến Tre để hỏi thực hư câu chuyện, thỏa chí tò mò.

    Về xã Phú Đức (huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre) hỏi thăm chuyện người đàn ông cải từ hồi sinh, hầu như ai cũng biết. Thế nhưng khi hỏi, mỗi người lại kể một câu chuyện khác nhau.

    Tưởng đã chết, thình lình sống dậy

    Người thì bảo: “Cạy nắp quan tài đứng dậy, rồi ngất đi sau đó tỉnh dần”, người khác lại nói: “Da anh Nam trắng bệch sau khi rút ôxy từ bệnh viện, nhưng đến giờ Ngọ bỗng hồng hào trở lại”.

    Cuối cùng, một người đàn ông trong xã (60 tuổi) phủ nhận những lời đồn trên kia, ông cho rằng: “Nghe bà con lối xóm kể, thằng Nam nó đi làm ở Sài Gòn chẳng may té từ trên cao xuống đã chết. Xe cấp cứu chở về tới nhà. Trong lúc gia đình chuẩn bị hậu sự, quan tài bày biện, chuẩn bị khâm liệm, bỗng nó ngồi dậy bước thẳng tới bàn thờ thắp nhang rồi lấy xe đạp chạy đi chơi, khiến ai cũng hết hồn”.

    Theo chỉ dẫn của bà con, men theo tỉnh lộ 883 rẽ vào một con hẻm nhỏ nằm cuối xã, chúng tôi có mặt tại nhà anh Nam. Ngôi nhà vừa mới xây, chưa được tô vữa nằm giữa rừng dừa.

    Bước vào nhà, người đàn ông chúng tôi gặp đầu tiên có thân hình nhỏ bé, nước da ngâm đen. Hỏi ra mới biết, người đàn ông đó chính là anh Trần Hoàng Nam, nhân vật chúng tôi muốn gặp. Thời điểm này, trong nhà anh có gần 10 người đến để nghe chuyện anh chết đi sống dậy.



    Rót ly nước trà, anh Nam trò chuyện: “Từ khi cưới vợ làm ăn khó khăn nên tôi đã lên Sài Gòn làm thợ hồ kiếm tiền gửi về quê cho con đi học. Vợ phải ra Phú Quốc làm công nhân cho một công ty thủy sản. Riêng hai đứa con, dù còn nhỏ nhưng đành gửi cho mẹ vợ ở An Giang chăm lo, nuôi học. Làm thợ hồ được một thời gian, tưởng đâu cuộc sống ổn định thế nhưng tai nạn đã ập xuống gia đình tôi”.

    Anh Nam cho biết, ngày 29.3 đang xây dựng một nhà trên đường D2, thuộc quận Bình Thạnh không may rơi xuống dưới nền đất, cao đến 8 mét. Trước khi chạm mặt đất, đầu đã đập mạnh xuống mái tôn. Ngay lập tức những người làm cùng công trình đã đưa anh anh đến Bệnh viện Nhân dân Gia Định để cấp cứu. Tại đây các bác sĩ đã nhiệt tình chữa trị, tuy nhiên anh Nam vẫn nằm bất tỉnh nhân sự hơn 6 ngày liền, nhịp thở, hơi thở ngày càng yếu.

    Nói về chuyện anh Nam bật nắp quan tài, anh phủ nhận: “Ai mà đồn ác đến vậy. Khi chở về nhà, gia đình tôi chưa hề mua một cái quan tài nào cả. Mọi người chỉ vừa kịp nhìn mặt tôi lần cuối. Còn chuyện tắt thở hoàn toàn tại bệnh viện thì không có. Bởi khi còn nằm tại bệnh viện, tình trạng sức khỏe của tôi rất yếu, nên gia đình đã yêu cầu đưa về nhà. Mục đích xin về chỉ là được nhìn mặt bà con, họ hàng lần cuối trước lúc ra đi để vong linh mình thanh thảnh, chứ ra đi ở đất khách quê người cảm thấy cô đơn, lạnh lẽo. Không hề có chuyện tắt thở chết ở Sài Gòn”.

    “Còn chuyện về nhà tắt thở thì sao, thưa anh?”. “Sau khi xuất viện đưa về nhà, tôi ăn được vài muỗng cháo, cơ thể nằm bất động. Sau đó, nhịp thở yếu gần như tắt hẳn, chết lâm sàng gần 15 phút. Nhưng lạ thay, gần 2 tiếng đồng hồ sau cơ thể tôi bỗng khỏe mạnh dần. Tôi đã bảo người nhà tháo dây truyền dịch và ống thở ra và cảm thấy khỏe hẳn”, anh Nam cho biết.

    Điều khiến anh Nam không thể lý giải là sau khi tỉnh dậy anh không có cảm giác đau đớn hay mệt mỏi và anh có thể ăn cơm trở lại một cách bình thường. “Có lẽ phép nhiệm màu đã giúp tôi. Từ ngày xuất viện đến nay tôi chưa tốn một viên thuốc nào để điều trị. Ngay cả thuốc bổ chẳng hề uống”.

    Té xuống lầu, anh đã bị chấn thương cổ nặng, giập tủy 4 ống cổ, 2 ống xương sống. Bác sĩ đã tiến hành mổ, thế nhưng hiện tại các vết sẹo trên cổ của anh cũng không còn.

    Linh ứng tấm tranh Phật?

    Ngay sau khi chết đi sống lại, anh Nam đã quyết định đi ăn chay trường để tạ ơn một vị phật tử đã cứu sống mình, đồng thời lấy pháp danh Tịnh Nam.



    Anh Nam cho biết: “Trong lúc đang nằm bệnh viện, có một vị phật tử chùa Hoằng Pháp (huyện Hóc Môn, TP.HCM) đã đến bên giường bệnh của tôi tặng một tấm tranh Phật. Gia đình đã để tranh Phật trên ngực của tôi suốt chặng đường từ TP.HCM xuống quê”. Theo anh Nam, trong cơn bất tỉnh người anh nhìn thấy chính là Bà chúa xứ (!?).

    “Điều mà tôi nói ra, mấy chú tin hay không thì tùy. Nhưng sự thật, trong cơn bất tỉnh tôi đã nhìn lại được quá khứ cách đây nhiều năm, có những chuyện xảy ra rất lâu bỗng dưng tái hiện lại như một cuộn phim. Chính Bà chúa xứ và tấm tranh Phật đã cứu sống tôi (!)”, anh Nam cho biết.

    Hiện tại tấm tranh Phật được anh Nam thờ cúng. Sự linh ứng từ câu chuyện anh Nam chết đi sống lại thông qua tấm tranh Phật, đã khiến nhiều bà con khắp nơi đến thắp nhang, thờ phụng.

    Anh Nam khẳng định: “Bà con đến thì tôi tiếp. Chứ không bày trò mê tín dị đoạn để trục lợi. Đã có nhiều người mang tiền, hiện vật có giá trị đến biếu nhưng tôi nhất quyết không nhận. Điều này trái với lương tâm, đạo lý. Chính vì thế trước giờ nhà tôi vẫn nghèo”.

    Từ ngày anh bị tai nạn, vợ anh đã bỏ nhà ra đi. Một thân một mình anh nuôi hai đứa con. Anh Nam chia sẻ: “Cuộc sống dù khổ bao nhiêu, nhưng được tiếp tục sống với con đó là niềm vui, niềm mong mỏi của tôi”.

    Nguồn: http://danviet.vn/que-nha/ly-ky-nguo...13855p1c29.htm
    Tôi tìm thấy… tôi.

  10. Được cảm ơn bởi:

    Thanhnghi8888 (09-08-2014), truonggiang (22-03-2014)

  11. #6
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default

    SỬNG SỐT CÂU CHUYỆN CẬU BÉ 2 TUỔI NHỚ VỀ "KIẾP TRƯỚC"

    Trong câu chuyện của James Leininger, rất nhiều yếu tố kỳ quặc phát sinh nhưng chẳng một ai, kể cả các chuyên gia có thể tìm ra một điểm dối trá nào trong đó.



    Đây là một trường hợp hiếm hoi về một cậu bé người Mỹ đã làm tốn biết bao giấy mực của các học giả và giới truyền thông. Thông thường, những gia đình phương Tây sẽ không tin vào những câu chuyện loại này mà họ sẽ ngay lập tức đưa người thân đến gặp các bác sĩ tư vấn.

    Trong câu chuyện của James Leininger, rất nhiều yếu tố kỳ quặc phát sinh nhưng chẳng một ai, kể cả các chuyên gia có thể tìm ra một điểm dối trá nào trong đó.

    Câu chuyện của bé James Leininger – Linh hồn sống sót

    Năm đó, khi James Leininger vẫn chưa tròn 2 tuổi, những cơn ác mộng tồi tệ đã bắt đầu xảy ra. Những tiếng thét của James khiến bố mẹ cậu cực kỳ hoảng sợ. Khi họ đến bên cạnh thì đều thấy cảnh James đang đá chân, đấm tay vào không khí – như thể đang cố gắng trốn thoát khỏi một cái hộp tưởng tượng. Thậm chí cậu bé còn hét lên những từ ngữ ngắt quãng mà bố mẹ không thể hiểu được.

    Đôi lúc, người mẹ còn nghe thấy từ miệng con trai mình những câu nói kì lạ: “Máy bay rơi. Cháy rồi! Người đàn ông trẻ không thể trốn thoát!”

    James vẫn thường chơi máy bay đồ chơi nhưng chưa bao giờ mơ thấy chúng bị rơi hay cháy nổ. Cậu bé còn chưa bao giờ xem những bộ phim chiến tranh trên TV hay ở rạp chiếu bóng. Những điều bất thường này khiến bố mẹ cậu hết sức bối rối. Những cơn ác mộng có vẻ như bắt đầu từ sau khi James được bố đưa tới một bảo tàng máy bay ở Dallas, nơi trưng bày những chiếc máy bay thời chiến, khi ấy cậu bé mới 18 tháng tuổi. Nhưng tại sao?

    Niềm đam mê với máy bay lớn dần, cũng là lúc những cơn ác mộng ngày càng trở nên nghiêm trọng. Bố mẹ James đã mua cho cậu bé rất nhiều loại máy bay, đủ kiểu dáng, kích cỡ khác nhau với hi vọng con mình chơi nhiều sẽ…nhanh chán.

    Họ để ý rằng, khi đến gần chiếc máy bay đồ chơi có chỗ ngồi, cậu bé thường đi một vòng xung quanh để kiểm tra trước khi ngồi vào bên trong – giống như một phi công thực thụ.

    Một lần, mẹ cậu bé đưa cho con trai chiếc máy bay ở dưới bụng có một thứ giống như là trái bom. Khi bà chỉ cho cậu bé xem thì nga lập tức James đã "chỉnh" mẹ và nói đó là “drop tank” – thùng chứa xăng phụ, có thể thả rơi khi cần thiết.

    Bà Andrea Leininger, mẹ của James Leininger cho biết: “Tôi chưa bao giờ nghe nói đến “drop tank”…Tôi chẳng biết nó là thứ gì cả.”

    Khi James được hơn 3 tuổi, bố mẹ đã quyết định đưa cậu bé đến gặp một bác sĩ chuyên trị liệu các vấn đề gặp phải ở trẻ em. Gần như ngay lập tức, những cơn ác mộng đã giảm thiểu rõ rệt. James được khuyến khích kể lai những điều mà cậu bé nhớ được ngay trước giờ đi ngủ, khi được thư giãn và buồn ngủ. Chính từ lúc đó, những câu chuyện gây ngạc nhiên của cậu bé bắt đầu được tiết lộ.

    Trong số tất cả những điều mà James kể lại với bố mẹ mình thì cậu bé có nói mình là một phi công và đã từng lái chiếc máy bay Corsair (một loại máy bay tiêm kích). Theo lời kể của James: “Bánh xe loại máy bay này rất hay bị xẹp.” Cậu bé còn nhắc đến chuyện từng bị chỉ định chuyển lên con tàu có tên là “Natoma” và sau đó đã bị bắn rơi bởi quân Nhật Bản trong trận chiến ở Iwo Jima! James thậm chí còn nhắc đến một người bạn trong quân ngũ tên là Jack Larson.



    Tất cả những chuyện này quá sức khó hiểu với bố mẹ James, nên họ đã quyết định tìm hiểu xem liệu có cơ sở thực tế nào không. Gần như ngay lập tức, bố của James, ông Bruce đã phát hiện ra, Corsair chính xác là một loại máy bay được sử dụng trên biển Thái Bình Dương trong Thế chiến thứ II và rằng, nó thực sự đã từng bị nổ lốp khi hạ cánh khó khăn. Sau đó, ông còn tìm thấy ghi chép về một tàu chở máy bay loại nhỏ hoạt động trong trận chiến ở Iwo Jima có tên là “Vịnh Natoma”. Nhưng điều đáng chú ý nhất ở đây là thực sự có một phi công tên là Jack Larson đã từng phục vụ trên vịnh Natoma. Và thực ra thì Larson vẫn còn sống ở gần Arkansas.

    Trong khoảng thời gian này, James bắt đầu vẽ tranh về chiếc máy bay của mình và khi nó bị bắn rơi. Sự thật là việc này dường như đã giúp cậu bé thoát khỏi những cơn ác mộng khủng khiếp.

    Bruce nhanh chóng liên lạc với Jack Larson và được biết rằng người phi công duy nhất bị bắn rơi trong phi hành đoàn vịnh Natoma có tên là James M.Huston Jr., bị bắn trực diện và rơi xuống như một quả cầu lửa. Bruce cho biết đó là lúc ông tin rằng con trai mình thực sự có “kiếp trước” và đó không ai khác, chính là James M. Huston Jr.



    Gia đình Leiningers đã viết một bức thư cho chị gái của Huston, Anne Barron, về cậu con trai bé nhỏ của họ. Và bây giờ thì bà Anne cũng đã tin vào câu chuyện này. Có tổng cộng hơn 50 mẩu kí ức khác nhau đã được xác thực.

    “Đứa bé đã thuyết phục tất cả với những điều mà một đứa trẻ không tài nào có thể biết được.” Walden Welch là một nhà chiêm tinh học, người đã kiểm tra lá số tử vi của cả cậu bé James Leininger và người phi công đã thiệt mạng trong Thế chiến II – James M.

    Huston Jr. Welch cũng là một người tin vào sự thuyết luân hồi và ông chú ý đến những sự sắp đặt bất thường xảy ra giữa những linh hồn tái sinh. Tuy nhiên, ông cũng nhắc lại rất nhiều trường hợp lừa đảo và tỏ ra vô cùng mệt mỏi khi dính dáng đến vụ việc này. Do nhận được yêu cầu từ một người bạn là Giám đốc sự kiện của A.R.E (thường được biết đến là Quỹ Edgar Cayce), ông đã đồng ý nhận lời điều tra.

    “Walden, anh đã bao giờ nghe kể về chuyện một cậu bé nhớ lại kiếp trước của mình là một phi công và bị bắt chết bởi quân đội Nhật trong Thế chiến II hay chưa? Bố mẹ cậu bé đã viết thư nhờ tôi hỏi xem liệu anh có thể nghiên cứu lá số tử vi của cậu bé và đưa ra những nhận xét chuyên môn của mình về những điều mà anh tìm thấy liên quan đến chuyện này… Theo suy nghĩ của anh thì người tên là James Huston với cậu bé James Leinginger này là một hay chỉ giống nhau mà thôi? Cậu bé sinh ra vào lúc 6h chiều, thứ 6 ngày 10/4/1998, ở San Mateo, California, Mỹ. Còn viên phi công được cho là sinh ngày 22/10/1923 ở South Bend, Indiana, không rõ giờ sinh. Gia đình này mong muốn được nghe những đánh giá về mặt chiêm tinh của anh liên quan đến vấn đề này và tôi sẽ gửi lại cho họ bất kỳ điều gì anh nói nếu anh quan tâm.”

    Walden đã quá quen với những bài viết về sự luân hồi và chiêm tinh học của nhà tâm linh tài ba nhất nước Mỹ – Edgar Cayce. Mặc dù ông chỉ là nhà tiên tri chứ không phải nhà chiêm tinh học nhưng Cayce đã soạn ra rất nhiều tài liệu có nhắc đến chiêm tinh học.

    “Cayce nói rằng, vị trí của cung mọc (Cung Mặt Trời) ở kiếp trước thường sẽ là vị trí của cung lặn (Cung Mặt Trăng) ở kiếp sau và ngược lại. Đây là mẫu sơ đồ chiêm tinh điển hình của một người nếu họ chết trước khi hoàn thành một “kiếp” thường là những cái chết do tai nạn. Mặt khác, với những “kiếp sống hoàn chỉnh”, khi cái chết về thể xác xảy ra, thì những vị trí của cung mọc và cung lặn được tái hiện y nguyên ở kiếp sau.

    Điều này nghe có vẻ khó hiểu nhưng trên thực tế, quá trình này diễn ra rất đơn giản, thực sự rất đơn giản. Tuy vậy, tôi không thể không nghi ngờ về tính đúng đắn của nghiên cứu này, không biết liệu nó có còn đúng nữa hay không. Có thể ví mẫu sơ đồ chiêm tinh như một vết mực đổ trên giấy, bị thấm từ mặt này qua mặt khác, giống như một tấm gương tự phản chiếu chính mình.” – Walden Welch



    Walden đã tính toán dữ liệu ngày sinh của James Huston. “Mặt trời” của viên phi công nằm ở cung Thiên Bình, còn “Mặt trăng” ở vị trí cung Bạch Dương. Tiếp theo, ông tính toán đến dữ liệu về cậu bé James, và đặt hai sơ đồ song song cạnh nhau.

    “Hơi lạnh chạy dọc sống lưng tôi, tóc gáy tôi dựng đứng lên. Cậu bé được sinh ra với mặt trời ở cung Bạch Dương và mặt trăng ở cung Thiên Bình, vị trí đối diện chính xác với Huston. Thậm chí, điều đáng ngạc nhiên hơn nữa là vị trí cung mọc và cung lặn của cả hai người đều nằm chính xác ở cùng một tọa độ. Đây chính xác là sơ đồ chiêm tinh mà Cayce nhắc đến về một cuộc sống chưa được kết thúc hoàn chỉnh mà bị cắt ngang bởi một tai nạn bất ngờ. Tôi đã hi vọng về một cái gì đó phức tạp hơn nhiều thế này, nhưng rốt cuộc thì điều đó đã được chứng thực bởi toán học. Hai linh hồn này chính xác là một.”


    Nguồn: http://giadinh.net.vn/the-gioi/sung-...2304538785.htm
    Tôi tìm thấy… tôi.

  12. Được cảm ơn bởi:

    truonggiang (07-07-2014)

  13. #7
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default

    Mỹ: “Giọng nói ma” cứu bé gái thoát chết thần kỳ

    Một giọng nói bí ẩn vọng ra từ trong xe giục cảnh sát đến giải cứu. Thế nhưng khi đến nơi, họ phát hiện người phụ nữ cầm lái đã chết từ lâu, còn bé gái trong xe đang bất tỉnh.

    Ngày 9/3, các sĩ quan cảnh sát Mỹ hối hả tới hiện trường một vụ tai nạn, nơi một chiếc xe bị lật úp đang nổi bập bềnh trên dòng sông Utah băng giá, cho biết họ đều nghe thấy một thứ: đó là giọng nói bí ẩn của một phụ nữ kêu lên “Cứu với” phát ra từ bên trong chiếc xe.

    Thế nhưng khi đến nơi, họ phát hiện ra người phụ nữ lái chiếc xe đã chết từ lâu, trong khi đứa con gái mới 18 tháng tuổi của cô thì chưa thể nói được lớn và rõ ràng đến như thế.

    “Giọng nói ma” đó là một bí ẩn vẫn còn ám ảnh các sĩ quan cảnh sát, và có lẽ bí ẩn này sẽ không bao giờ được giải đáp.


    Chiếc xe chở hai mẹ con sau khi được cảnh sát kéo vào gần bờ

    Sĩ quan Jared Warner thuộc Sở Cảnh sát Spanish Fork là một trong những người đầu tiên đến giải cứu cô bé Lily Groesback, người đã bị mắc kẹt ở băng ghế sau khi chiếc xe do mẹ cô bé cầm lái đâm xuống sông Utah và bị lật úp, trôi nổi trên sông trong gần 14 tiếng đồng hồ.

    Warner cho biết: “Bốn người chúng tôi đã ngồi lại với nhau, kể về giọng nói đó, và tất cả chúng tôi đều thề rằng đã nghe thấy ai đó kêu cứu từ bên trong chiếc xe”.

    Khi bốn cảnh sát này kéo được chiếc xe lên và lật nó lại, họ phát hiện ra người phụ nữ 25 tuổi cầm lái đã chết, còn Lily thì nằm bất tỉnh trên ghế sau.

    Sĩ quan Bryan Dewitt cũng tham gia cứu nạn cho biết: “Người lớn duy nhất có thể kêu cứu được là mẹ của cô bé, nhưng cô ấy qua đời từ lâu, chỉ còn có Lily là còn sống trong xe”.

    Sĩ quan Tyler Beddoes thì cam đoan rằng đã nghe thấy giọng kêu cứu đó rất rõ ràng. Anh nói: “Nó không giống như những thứ mà chúng tôi chỉ tưởng tượng ra. Tôi vẫn còn nhớ rất rõ giọng nói kêu cứu đó. Nó rõ ràng đến mức Dewitt bạn tôi đã trả lời: ‘Chúng tôi đang cố đây. Chúng tôi đang cố hết sức để vào trong xe’. Tôi không biết phải giải thích điều đó như thế nào”.

    Cho đến nay, không ai có thể giải thích được vì sao một bé gái mới 18 tháng tuổi lại có thể sống sót khi bị treo ngược trên ghế xe suốt gần 14 giờ đồng hồ mà không hề có nước uống hay đồ ăn. Trong lúc cô bé bị treo lơ lửng trên ghế, nước sông băng giá tràn vào qua cửa kính vỡ đã dập dềnh ngay phía dưới đầu cô bé. Nhiệt độ trong đêm đó đã xuống tới gần 0 độ C.


    Cô bé Lily và người mẹ xấu số Lynn Groesbeck

    Cảnh sát tin rằng tai nạn xảy ra khi mẹ cô bé là cô Lynn Groesbeck lao thẳng xe vào lan can bằng xi măng trên một cây cầu và đâm xuống sông Utah vào khuya hôm thứ Sáu tuần trước.

    Cô Groesbeck đang trên đường trở về nhà ở Springville sau khi đến thăm bố mẹ ở Salem. Cảnh sát hiện vẫn chưa rõ nguyên nhân gây ra vụ tai nạn, và họ không thấy bất cứ dấu vết nào chứng tỏ xe đã bị trượt bánh hay bị trục trặc kỹ thuật.

    Gia đình cô bé Lily đã tới nhận lại cô bé từ tay cảnh sát và hết lời cảm ơn họ vì đã cứu mạng cô bé. Cho đến giờ, sĩ quan Beddoes vẫn chưa thể tin được rằng bé Lily lại có thể sống sót thần kỳ đến vậy, và vẫn chưa hiểu được giọng nói bí ẩn đó là của ai.

    Nguồn:
    http://danviet.vn/the-gioi/my-giong-...ky-554918.html
    Tôi tìm thấy… tôi.

  14. #8
    Thành viên danh dự Hoang Quy Linh's Avatar
    Tham gia
    06-06-2011
    Nơi ở
    Sài Gòn
    Bài viết
    2,112
    Cảm ơn !
    6,371
    Thanked 2,465 Times in 877 Posts

    Default

    Cậu bé tự nhận là tác giả ‘Cuốn theo chiều gió’ đầu thai?

    Một cậu bé sống ở thị trấn nhỏ vùng trung tây nước Mỹ được cho là tác giả của tiểu thuyết "Cuốn theo chiều gió" đầu thai lại, và luôn nhận do mình viết



    Trong cuốn sách có tiêu đề "Trở lại sự sống: Các trường hợp phi thường của những đứa trẻ nhớ lại các kiếp sống trước" (Return to Life: Extraordinary Cases of Children Who Remember Past Lives), Tiến sĩ nghiên cứu luân hồi Jim Tucker trường Đại học Virginia (Mỹ) đã đề cập tới trường hợp một cậu bé tên Lee.

    Năm Lee 2 tuổi rưỡi, bé bắt đầu nói với cha mẹ mình về "người mẹ cũ". Đến năm 3 tuổi rưỡi, bé luôn tỏ ra buồn bã vì không thể tới "căn nhà cũ", nơi bé đã từng làm việc và cậu nghĩ, mình cần phải trở lại làm việc.

    Cậu bé luôn nói với bố mẹ, tên đệm của cậu là Coe (dù không phải) và ngày sinh của cậu là 26/6, nhưng thực tế lại là 21/6. Thêm nữa, cậu nói với cha mẹ rằng, cậu có một con gái tên Jennifer, rồi cậu luôn nhắc tới Hollywood, nơi cậu đã sinh sống.


    Tiến sĩ Jim Tucker, người nghiên cứu trường hợp của cậu bé Lee

    Ban đầu, bố mẹ cậu cho rằng, cậu bé chỉ nói linh tinh, nhưng, dần dần, họ nhận ra, có thể con họ đang nói về kiếp trước. Thay vì quát mắng, họ đã hỏi Lee xem bé đã làm gì ở Hollywood. Lee nói, Lee làm phim. Họ lại hỏi, Lee có đóng phim không, cậu bé trả lời không, mà là cậu viết ra các bộ phim.

    Bố mẹ Lee bắt đầu đưa ra tên những bộ phim, và tới khi họ nhắc tới "Cuốn theo chiều gió", Lee reo lên, ""Đúng, là phim đó. Con đã viết phim đó". Liền đó, chị gái Lee hỏi, cậu qua đời năm bao nhiêu tuổi, Lee nói, "48".

    Sau khi kiểm tra các thông tin trên mạng, bố mẹ Lee hết sức ngạc nhiên bởi những sự trùng lặp bất ngờ. Ông Sidney Coe Howard, tác giả kịch bản phim "Cuốn theo chiều gió", có tên đệm là Coe. Ông sinh ngày 26/6 và mất năm 48 tuổi. Ông có một cô con gái tên là Jennifer.

    Tiến sĩ Jim Tucker là người điều tra và nghiên cứu về trường hợp của Lee. Ông là một nhà nghiên cứu luân hồi nổi tiếng, đã từng làm việc với cố Tiến sĩ Stevenson, thuộc trường Đại học Virginia, người đã nghiên cứu hàng nghìn trường hợp về những đứa trẻ có ký ức về kiếp trước.

    Trường hợp của Lee không phải là trường hợp có những bằng chứng sát thực nhất trong hồ sơ của tiến sĩ Jim Tucker, tuy nhiên, Tiến sĩ vẫn cho rằng, đây là một trường hợp cực kỳ đặc biệt.

    http://www.xaluan.com/modules.php?na...le&sid=1337077
    Tôi tìm thấy… tôi.

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •